قُلْتُ لَمَّا غَابَ عَنِّي
Tôi nói khi người rời xa tôi
Vi
قُلْتُ لَمَّا غَابَ عَنِّي
نُورُ مَرَاكَ الْمَصُون
Ta đã nói, khi ánh mỹ lệ được che chở của người
đã khuất xa và ẩn giấu khỏi tầm mắt ta
شَفَّنِي وَاللَّهِ سُقْمٌ
فِيهِ قَدْ ذُقْتُ الْمَنُونَ
Thề có Allah, một nỗi khổ đau đã dày vò ta
nơi mà ta đã nếm trải chính cái chết
وَعُيُونِي مِنْ نَحِيبٍ
جَارِيَاتٌ كَالْعُيُون
Đôi mắt ta, từ những tiếng nấc nghẹn ngào
tuôn trào tựa hồ những dòng suối chảy
وَجُفُونِي مَا كَفَاهَا
مَا جَرَى حَتَّى جَفُون
Mi mắt ta chẳng thỏa với bao lệ tràn
cho đến khi chính chúng cũng héo hon cạn khô
هَامَ قَلْبِي زَادَ وَجْدِي
فَمَتَى وَصْلَكْ يَكُونُ
Lòng ta lạc lối trong tình, nỗi khát khao thêm lớn
vậy khi nào ngày đôi ta tương phùng sẽ tới?
غَابَ عَنْ عَيْنِي ضِيَاهَا
يَا قَمَرَ دَارِي الْعُيُون
Ánh sáng đã tan biến khỏi tầm nhìn ta
hỡi vầng Trăng tuyệt mỹ, hãy xoa dịu đôi mắt này