يا مَنْ يَرَى أدمُعِي تَنْهَلُّ كالدِّيَمِ
O You Who See My Tears Pouring Down Like Ceaseless Rain
Vi
Vi
يا مَنْ يَرَى أدمُعِي تَنْهَلُّ كالدِّيَمِ
مِنْ مُقْلَتيَّ وجِسْمِي بَادِيَ الْسَّقَمِ
Hỡi người thấy lệ ta tuôn rơi như làn mưa đổ
Từ đôi mắt ta, trong khi thân xác lộ rõ vẻ héo hon
لا تَعجَبنَّ وإنْ أصْبَحْتُ كالرِّمَمِ
رِيمٌ على القَاعِ بينَ البَانِ والْعَلَمِ
Đừng kinh ngạc, dù ta có trở nên như nắm xương tàn
Bởi một bóng linh dương nơi đồng nội, giữa hàng cây bān và núi cao
أَحَلَّ سَفْكَ دَمِي في الأَشْهُرِ الْحُرُمِ
واعْجَبْ لأَمْرِي فإنّي لَمْ أكُنْ أَبَدَا
Đã coi việc đổ máu ta là chính đáng trong những tháng thiêng
Hãy sửng sốt trước tình cảnh của ta, vì chưa bao giờ
أَخشَى الشَّدَائِدَ لوْ مَدَّتْ إلَيَّ يَدَا
لَكِنَّمَا الْحُبُّ أَصْمَانِي فَقُلْتُ سُدَى
Ta biết sợ hãi gian truân, dù chúng có vươn tay về phía ta
Nhưng tình yêu đã làm ta điếc đặc, và lời ta nói hóa hư không
رَمَى القَضَاءُ بِعَينَيْ جُؤذُرٍ أَسَدَا
يا سَاكِنَ اَلْقَاعِ أدرِك سَاكِنَ الأَجَمِ
Định mệnh mượn ánh mắt linh dương non hạ gục mãnh sư
Hỡi kẻ trú ngụ đồng bằng, hãy cứu lấy người nơi rừng rậm
صَالَ الْحَبِيبُ بِنَبْلِ الطَّرْفِ ذِي الْعُدَدِ
عَلَى فُؤَادِي وَخَـلاَّني بِلاَ رَشَدِ
Người thương công kích tim ta bằng muôn vàn mũi tên từ ánh nhìn sắc sảo
Để mặc ta lạc lối, chẳng còn lấy một sự dẫn đường
وَإِذْ رَمَانِي وَأَوْهَى سَهْمُهُ جَلَدِي
جَحَدْتُها وَكَتَمْتُ الْسَّهْمَ فِي كَبِدِي
Khi người bắn ta và mũi tên ấy làm hao mòn sức chịu đựng
Ta đã chối bỏ vết thương và giấu kín mũi tên nơi lồng ngực
جُرْحُ الأَحِبَّةِ عِنْـدِي غَيْرُ ذِي أَلَمِ
إذا بَدا قَمَرِي لا يَظْهَرُ القَمَرُ
Bởi thương tích do người yêu gây ra chẳng khiến ta đau đớn
Mỗi khi vầng trăng của ta hiện hữu, chính mặt trăng cũng phải lu mờ
قَدْ طَالَ في حُبِّهِ التَّفْكيرُ والْسَهَرُ
رُوحِي لَهُ ودَمِي والْسَّمْعُ والْبَصَرُ
Ta đã trải qua bao đêm dài suy tư và thao thức vì yêu người
Linh hồn, máu huyết, thính giác và thị giác ta đều thuộc về người
يا لائِمِي في هَواهُ والْهَوَى قَدَرُ
لو شَفَّكَ الْوَجْدُ لَمْ تَعْذِلْ ولمْ تَلُمِ
Hỡi kẻ trách ta vì yêu, tình yêu vốn dĩ là thiên mệnh
Nếu nỗi thiết tha ấy thiêu đốt ngươi, ngươi sẽ chẳng oán thán hay trách cứ lời nào